Chúng ta cũng chỉ là một hạt giống trong kiếp người…
Chúng ta được yêu thương mà không cần quá nhiều lý do, như thể là một phần của thiên nhiên che chở Dưới những mảnh ruộng vườn chúng ta như một làn khói trong sương… Chúng ta được sinh ra trong nắng tỏa của một sớm mai bình thường có tiếng mẹ ru bên hiên nhà rất ấm có tiếng bước chân cha đi ngang qua khu vườn đang cần vun đắp những hạt mầm lạ lẫm chờ được ra hoa… Chúng ta chập chững vịn vào những bàn tay chai sần những dấu da khô lòng mơ hồ đó là vững chãi tiếng khóc cười có vỗ về lẫn thanh âm sợ hãi trên những sợi tóc mái bạc từng đêm đắn đo… Chúng ta được yêu thương mà không cần quá nhiều lý do như thể là một phần của thiên nhiên che chở một ngọn gió mùa đông đi qua hay chiều hè nắng như đổ lửa vòng tay vẫn thế vừa đủ mọi ân cần… Chúng ta trở mình vì giận những câu nói ràng buộc mỗi lúc cần nhón chân mà quên đi đời chưa hề giông bão tưởng mình chịu đau dễ dàng như chịu một trận mưa rào ướt áo nhưng đời vẫn luôn ẩn giấu những sấm chớp âm thầm… Chúng ta vội vàng tin cuộc đời sẽ có...